Our Clients

KHÁCH HÀNG CỦA BANGDAIHOC LÀ AI?

Không ai chối cãi được rằng Trường cũng là “doanh nghiệp”,sản phẩm của họ là “tấm bằng”,công cụ sản xuất của họ là “thầy giáo” học viên của họ là “khách hàng”: Muốn có bằng cao học tại Việt Nam,khách hàng phải trả ít nhất 100 triệu đồng bao gồm học phí và các chi phí khác.Muốn có bằng MBA các trường nước ngoài đang liên kết thì khách hàng phải trả ít nhất 10,000 usd tiền học phí.Muốn lấy bằng Bachelor bằng con đường du học tại nước ngoài thì khách hàng phải chi phí ít nhất 100,000 usd tiền học phí cho 3-4 năm học củng với các chi phí ăn ở tại nước ngoài vv….

 Nguyên tắc bất di bất dịch của Trường nhưng không ai nói ra : KHÔNG CÓ TIỀN NỘP HỌC PHÍ THÌ KHÔNG CÓ BẰNG CẤP CHO DÙ BẠN GIỎI ĐẾN ĐÂU.

bangdaihoc luôn khuyến kích mọi người không ngừng trao dồi kiến thức cũng như kỹ năng thực tế.Bạn nào có điều kiện tham gia học tập tại các Trường thì càng tốt.Tuy nhiên, trên thực tế còn rất nhiều Bạn không thể có điều kiện về tài chính để học tập ngay tại các trường trong nước chứ đừng nói du học tại nước ngoài mặc dù những bạn này rất thông minh. Nhiều Bạn có nghề rất thạo việc, một nhà kỹ thuật tài năng, một nhà quản lý xuất chúng nhưng lại không thể tham gia học tại trường để có tấm bằng tương xứng vì quá bận rộn với công việc hàng ngày.Nếu xét về bằng cấp thì họ này còn thua cả nhân viên tập sự! đó là thực tế. Với kỹ năng chuyên môn in ấn mỹ thuật của mình , chúng tôi tạo ra dịch vụ bangdaihoc với chi phí cực thấp chỉ bằng 1/50 để giúp các bạn có kỹ năng nhưng không thể có tấm bằng bới vì bạn không có điều kiện tài chính hoặc thời gian.

Khách hàng của bangdaihoc là ai? Dưới đây là một số trường hợp mang tính chất điển hình sau thời gian chúng tôi phục vụ nhiều khách hàng trên khắp 5 châu.

Lưu ý :Họ và Tên và các thông tin riêng tư liên quan của những nhân vật dưới đây đã được thay đổi hoàn toàn nhằm bảo vệ thông tin cá nhân khách hàng

 Nguyễn Châu Phong, Du học sinh VN “Gia đình Em bất ngờ bị phá sản”

Gia đình Nguyển Châu Phong thuộc dạng giàu có tại đất Sài Gòn vì bố mẹ kinh doanh xe hơi nhập khẩu.Sau khi tốt nghiệp PTTH, Phong được gia đình đựa qua Seattle, Mỹ du học với chi phí 40,000 usd/ năm đối với gia đình Phong là chuyện nhỏ. Em cũng đã học tập rất tốt ở “đất lạ xa người” để khỏi phụ lòng cha mẹ. Khi Em chỉ còn gần 1 năm nữa ra trường thì bất ngờ việc kinh doanh của gia đình gặp rất nhiều khó khăn do chính sách thuế nhập khẩu xe hơi tăng vọt , giá xe nhập khẩu cao bất thường nên không thể bán hàng được, nợ nầng chồng chất và dẫn đến phá sản. Gia đình em rơi vào khủng hoảng trầm trọng và tất nhiên không thể có tiền để gởi cho Em tiếp tục học hành tại Mỹ.Em đã nghĩ đến việc đi làm thêm nhưng ở Seattle tìm việc thời điểm này rất khó và thu nhập làm thêm thì rất thấp. Bạn bè cùng lớp Phong sau 1 năm đã ra trường hết nhưng Em thì đã bị tạm ngưng học với trình độ đang còn “năm thứ 3 “ chỉ vì không có tiền nộp học phí! Em rất buồn và có ý định quay trở lại Việt Nam….

Thật may mắn, Em nói:” một người bạn ở tận Florida nói em biết bangdaihoc, vậy là em tức tốc vào xem ngay.”Sau vài ngày nghiên cứu và Em quyết định đặt hàng đúng ngay trường của Em.” Chúng tôi thấy khả năng của Em khá tốt và đã giúp đở cho Phong một tấm bằng Bachelor cùng bảng điểm kèm theo. Em đề nghị GPA 4.0 nhưng chúng tôi chỉ chấp nhận GPA 3.0 thôi vì Em bỏ cả năm cuối không học…

John Quach,Việt Kiều,Úc: “Tôi lớn tuổi khi định cư Úc nên không thể theo học tại Trường được”

Tên Việt của Anh là “Quách Nhật Duy”. Người Úc không thể phát âm được từ “Duy” như tiếng Việt mà họ phát âm tên của Anh là “Die”, chính vì vậy sau thời gian sống ở Úc, Anh đổi tên là John.

John hay Duy đều là Tên của Anh . Anh qua Úc lúc Anh đã gần 40 tuổi theo diện đoàn tụ gia đình. Anh đã có bằng thạc sĩ trường đại học bách khoa khi còn ở VN, và đã từng là giám đốc kỹ thuật của một công ty nước ngoài tại Sài Gòn. Khi sang Úc thì “tấm bằng thạc sĩ” của Anh phải tạm cất vào “tủ” để làm kỷ niệm chứ không sử dụng được tại Úc vì họ không công nhận bằng cấp từ VN. Kỹ năng tiếng Anh của John rất giỏi, chuyên môn kỹ thuật của Anh thì không cần phải nói nhưng Anh không thể đi làm ở đâu được với khả năng của mình chỉ vì chưa có bằng Bachelor hay Master, suốt ngày Anh làm công việc “hái nho” kiếm kế sinh nhai nên không có đủ tiền và có thời gian để theo học tại nơi Anh sinh sống (Úc)

Khuya nào cũng vậy,John lên mạng tìm tòi học tập online để năng cao kỷ năng tiếng Anh và chuyên môn kỹ thuật và vô tình gặp bangdaihoc trên “Google Search”. Chúng tôi cũng không ngần ngại giúp Anh một tấm bằng Master về kỹ thuật một trường đại học Úc mà Anh mong muốn. John hiện nay là Technical Manager của một công ty Mỹ tại Úc với mức lương AU$120,000 /Year

Đỗ Hòa , VN “ Học cao học như ở VN thà đi mua bằng cho rồi”

Tôi đang mang quốc tịch VN nên Tôi không muốn “nói xấu” việc học “cao học” tại các trường đại học của VN. Bạn nào đi học chắc sẽ biết.Bất đầu là chuyện thi các môn đầu vào đã không hợp lý và mang tính hình thức rất cao.Chẳng ai muốn cả nhưng cũng phải “luyện thi cao học” rồi ….thi học cao học.Học phí thì ít nhưng “bia phí” và “chung chi phí” thì nhiều.Mấy vị giáo sư VN nhậu dữ và ăn cũng dữ lắm.Nếu các giáo sư có đọc những dòng chữ này thì thông cảm nhé! Cuối củng là chuyện bảo vệ luộn văn tốt nghiệp cũng rất khôi hài :gần 99 % dân “cao học” không cần vắt óc viết luận văn.Cao học sau copy xào nấu cao học khóa trước.Nhu cầu “xào nấu ” này rất cao đến mức hình hành các “chợ luận văn” mua bán luận văn thạc sĩ , tiến sĩ giống như cái chợ vĩa hè.Hãy thử search trên google sẽ cho hàng trăm cái chợ như thế ví dụ http://choluanvan.net/

Trước khi “bảo vệ luận văn” thì người cao học chạy đôn cháy đáo gặp thầy bà.Sau khi “bảo vệ” xong thì lại gặp thầy bà tiếp không thì coi chừng rớt như chơi vv.. và vv…

Tôi rất thông cảm cho những người đi học giống Tôi vì cốt yếu cũng chỉ tấm bằng “cao học” để kiếm cơm mặc dù chịu nhục cũng nhiều trong thời gian học “ cao học”.

Tôi thì không mua bằng cấp gì từ bangdaihoc cả vì Tôi đã “mua” bằng cao học VN rồi.Sau khi cưới vợ thì Tôi mua cho vợ mình từ bangdaihoc thay vì để vợ mua bằng “cao học” Việt Nam giống Tôi bởi vì nhiều khi Vợ không trả “bia phí” như Tôi mà trả bằng “tình dục phí” giống mấy cô cao học trong lớp Tôi ngày xưa thì Tôi chỉ có đâm đầu độn thổ.

Vũ Phong Ba ,VN : “ Miếng ăn chưa đủ tiền đâu mà đi ra thủ đô học,Con”

Vũ Phong Ba con nhà nghèo quê ở Thanh Hóa, Cha bệnh mất sớm, Mẹ làm ruộng. Cách đây 10 năm, khi Ba mừng rỡ thông báo với Mẹ rằng Anh đã thi đổ đến 2 trường đại học tại Hà Nội. Mẹ rưng rưng nước mắt nói “ Miếng ăn chưa đủ tiền đâu mà đi ra thủ đô học,Con”. Thế là Ba quyết định học nghề tại một “trường làng” tại địa phương đế ra trường kiếm “miếng cơm” thay vì phải làm ruộng cực khổ như Mẹ. Vốn là người thông minh, chịu khó nên Anh rất giỏi về chuyên môn và kỹ năng Anh Ngữ .Mặc dù “tốt nghiệp trường làng” nhưng kỹ năng của Ba hơn xa những người tốt nghiệp đại học chính quy. Đó là nhận định của Giám Đốc công ty cũ của Ba ở Thanh Hóa.

Hiện nay, Vũ Phong Ba là Giám Đốc IT tại một Công ty phần mềm lớn tại Hà Nội sau khi có tấm bằng Bachelor in IT từ bangdaihoc. Thỉnh thoảng Anh gởi email và gọi điện hỏi thăm và cảm ơn chúng tôi nhưng chúng tôi khuyên Anh rằng nhiệm vụ của chúng tôi đã xong và mong Anh “chia tay vĩnh viễn” đó là nguyên tắc bảo mật thông tin của bangdaihoc.

Steven Nguyen , Việt Kiều,US:”Nhà trường cũng bán MBA, Tôi học tiếp làm gì?”

Sau thời gian học MBA tại một trường ở tiểu bang nơi Tôi sinh sống, báo chí Mỹ đã phanh phui Trường mà Tôi đang học vẫn cấp bằng MBA cho những sinh viên Trung Quốc, Nga, Ấn Độ… mặc dù những người này thi không đạt !Vậy tại sao Tôi phải tốn cả đống tiền cho nhà Trường? Chuyên môn Tôi có thừa,kinh nghiệm Tôi có thừa , học MBA chẳng qua để có tấm bằng mà thôi ! Steven nóng nãy “giận cá chém thớt “ với chúng tôi. Bangdaihoc hiểu tâm tư của Bạn và đã bán cho Steven một tấm bằng MBA chỉ bằng 1/50 giá mà Nhà Trường bán cho các sinh viên không thi đạt.

Châu Văn Lực , VN: “Tổng Giám Đốc, Thời gian đâu mà học ?”

Nhờ gia đình có truyền thống cách mạng , có “Ô dù” nên Châu Văn Lực dể dàng tiến bước lên những bậc thang nghề nghiệp trong doanh nghiệp quốc doanh. Hiện nay Anh là Tổng Giám Đốc của một Tổng Công Ty có 7 công ty thành viên. Dưới sự điều hành của Anh có hàng trăm nhân viên văn phòng và hàng ngàn kỹ sư và công nhân lành nghề. Nói Anh có “ô dù” cũng đúng nhưng thật sự Anh rất giỏi về chuyên môn cơ khí và tài quản trị doanh nghiệp bẩm sinh.Anh nói “ ngày xưa bố mẹ mình không có nhà phải ở tạm chung cư, cả tuổi thơ mình nghèo khó làm gì có tiền học đại học” Mình chỉ học xong PTTH thì phải đi làm kiếm tiền lo cho cha mẹ già nghĩ hưu. Bây giờ tiền bạc dư dã nhưng thật sự không có chút thời gian để đến trường ngồi học. Sau giờ làm việc mà tối nào về nhà ăn cơm với vợ con là chuyên rất hy hữu.

Nghe bạn bè giới thiệu, thế là mình tìm đến bangdaihoc nhờ các Anh giúp đở tấm bằng Master chương trình online bên Mỹ.Bây giờ mình rất thỏa mái khi nói chuyện bằng cấp với cấp dưới và rất tự tin khi giao dịch với đối tác nhất là đối tác nước ngoài vì cái mác “Thạc Sĩ Quản Trị Kinh Doanh đứng cạnh với dòng chữ CEO trên Name Card của mình.

Richard Vu, Việt Kiều, SING “ Ph.D Management giúp Tôi có thêm đối tác làm ăn”

Richard Vu tâm sự với chúng tôi rằng “ Mặc dù chỉ tốt nghiệp đại học nhưng Tôi đã tạo ra business tầm cở tại Singapore với nhân viên hàng trăm người.Với Tôi thứ gì cũng có cả… chỉ thiếu cái mác “Ph.D “ được ghi trên Name Card” .Anh nói tiêp: “Ai sinh sống tại Singapore thì biết, MBA là chuyện bình thường.Nhân viên của Tôi gần 80% có bằng Master”.

‘Ph.D Management” do bangdaihoc cấp cho Tôi, nó chẳng giúp Tôi “giỏi “ thêm tí nào cả nhưng nó giúp Tôi có thêm đối tác làm ăn” Thanks bangdaihoc

Huỳnh Bé,Sài Gòn, VN “ Trường Gà, Bằng MBA dõm”

Do tìm hiểu không kỹ nên Tôi đã đăng ký học MBA tại một trường công lập nổi tiếng tại TPHCM nới có liên kết với trường đại học từ Hoa Kỳ.Lúc đăng ký Tôi đã nghi ngờ như tuyển dụng rất dể dàng, học 1 tuần chỉ 2 buổi sáng thứ 7 và CN, 16 tháng sẽ tốt nghiệp….học phí 8.000 usd chưa kể các chi phí khác. Do quá bận rộn với công việc nên Tôi phớt lờ vì nghĩ đối tác VN là một Trường lớn tại VN nên Trường Mỹ kia cũng “lớn”. Nhớ lại,thời gian đi học “MBA” là thời gian vô tích sự đối với Tôi:giáo trình chấp vá, dạy suông như vẹt, thầy không ra thầy, trò không ra trò; học không ra học… nói chung mục đích mọi người đến đây để “mua bằng MBA”.Đùng 1 cái, báo Dân Trí liệt kê các “Trường Đại Học Mỹ “dõm trong đó có trường Tôi đang theo học http://dantri.com.vn/c25/s25-128630/can-than-voi-dai-hoc-ga-rung-tai-my.htm

Và tiếp theo nữa là báo pháp luật đăng bài không không nhận bằng cấp các trường Mỹ dõm này. Thế là Tôi mất toi 8.000 usd ! Tôi giận dữ bỏ ngang và tìm đến bangdaihoc.com. Họ đã giúp Tôi có tấm bằng MBA trường uy tín từ Mỹ thậm chí Trường này còn xếp hạng trong 100 Top University.Thanks bangdaihoc

 

 

 

Lưu ý : Một số cá nhân,tổ chức từ  Việt Nam hay tại các Nước  lợi dụng uy tín của chúng tôi copy/paste nội dung và làm website giả mạo . Quí vị lưu ý chúng tôi có nhiều domain nhưng chỉ sử dụng duy nhất 1 địa chỉ email info@bangdaihoc.com.  Nếu khách hàng nghi ngờ thì hãy liên hệ về email info@bangdaihoc.com

Bạn phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s